“Sao hắn biết được?” Đinh Khải Vọng sa sầm mặt hỏi.
“Hai năm trước, có lần anh đón em lên xe ở gần khách sạn, tình cờ bị hắn nhìn thấy. Về sau hắn lén bám theo em, phát hiện em sống ở biệt thự ven sông. Hắn còn để ý thấy xe của anh thường xuyên lui tới...”
Tiền Á Lợi vừa thút thít khóc vừa giải thích.
Đinh Khải Vọng bực tức đập tay xuống bàn trà. Đúng là người khôn ngoan đến mấy cũng có lúc sơ hở, dù lão đã phòng bị vô cùng kỹ lưỡng, nhưng rốt cuộc vẫn trăm kín một hở, không kịp thời phát hiện ra mối họa lớn mang tên Lô Tông Lương này.




